Jen Mars

Những ước mong đã đưa chúng ta xa hai bờ...
"Em thương yêu, Hôm qua anh ra ban công hút thuốc, chợt thấy sau mùa mưa này, cây tùng thơm năm ngoái đã sống lại. Em sẽ chảy nước mắt vì xúc động khi thấy nó bây giờ: những chồi non mọc lên từ một thân cây vàng quắt, héo khô. Nó thật là can đảm. Chúng ta đều muốn trở thành ai đó trong đời, muốn được yêu thương, nhưng lại không can đảm. … Nhưng dù sao, cũng cần có một lần trong đời ta biết can đảm và ẩn nhẫn đợi chờ như một cây tùng thơm, phải không em?”
Trích Cây giáng sinh | Nguyễn Thiên Ngân

"Em thương yêu,

Hôm qua anh ra ban công hút thuốc, chợt thấy sau mùa mưa này, cây tùng thơm năm ngoái đã sống lại. Em sẽ chảy nước mắt vì xúc động khi thấy nó bây giờ: những chồi non mọc lên từ một thân cây vàng quắt, héo khô. Nó thật là can đảm. Chúng ta đều muốn trở thành ai đó trong đời, muốn được yêu thương, nhưng lại không can đảm.

Nhưng dù sao, cũng cần có một lần trong đời ta biết can đảm và ẩn nhẫn đợi chờ như một cây tùng thơm, phải không em?”

Trích Cây giáng sinh | Nguyễn Thiên Ngân

When love finds you, it doesn’t come with crashing waves or thunderbolts. It appears in a song on the radio or a particular blue in the sky.
Lang Leav (via lovequotesrus)

Thẩm Giai Nghi.
Tớ rất thích cậu. Cực kỳ thích cậu. Sẽ có một ngày, tớ nhất định theo đuổi được cậu. Trăm phần trăm nhất định sẽ theo đuổi được cậu. Tớ không hỏi, nên cậu không cần trả lời đâu.
Hãy cứ để tớ, tiếp tục thích cậu.

Đời tớ tẻ nhạt. Tớ săn gà, người săn tớ. Tất cả loài gà đều giống nhau, và tất cả loài người đều giống nhau. Vì thế, tớ hơi chán. Nhưng nếu cậu cảm tớ, đời tớ sẽ rực nắng. Tớ sẽ nhận ra một bước chân khác hẳn mọi bước chân khác. Các bước chân khác sẽ làm cho tớ chui ngay xuống đất. Nhưng bước chân của cậu lại sẽ gọi tớ từ hang chạy ra, như là một điệu nhạc. Và cậu hãy nhìn kia! Cậu thấy không, ở kia, những đồng lúa mì ấy? Tớ không ăn bánh mì. Lúa mì đối với tớ là vô dụng. Các cánh đồng lúa mì đối với tớ chẳng có gì khêu gợi. Cái đó buồn lắm. Nhưng cậu có mái tóc mầu vàng kim. Thế thì sẽ rất tuyệt một khi cậu cảm hoá tớ! Lúa mì, vốn màu vàng kim, sẽ gợi cho tớ kỷ niệm về cậu. Và tớ sẽ yêu tiếng gió reo trong lúa mì…
Nên cậu vui lòng hãy cảm hóa tớ đi.
Hoàng Tử Bé

"anh có chờ em không?"
.Zelda.

foxmouth:

Landscapes, 2014 | by Anthony Samaniego

(via bulbulchan)

xác suất gặp lại em đặt cược bao nhiêu?

Người ca sĩ ấy hát, rằng, “hồi ức như con thú, cô đơn lâu ngày cũng trở nên dịu dàng”. Tôi mở quyển sổ mới mua. Giấy mùi nâu sẫm, thoảng có mùi thơm hăng hắc của gỗ. Rồi sau đó dùng cây bút kim của L. tặng, viết vào đó mấy dòng của An.

“Anh rất hy vọng em có thể vui vẻ. Hy vọng em có thêm một chút cảm giác an toàn dù là nhỏ nhoi đối với sự sợ hãi kia. Hy vọng em biết, anh thủy chung vẫn ở một nơi nào đó trong thành phố này.
Anh sẽ không rời khỏi.”

Phượng nhanh chóng nở tràn. Mới bữa nào thưa thớt một hai nhành, mà giờ đã choán hết cả sắc xanh của lá. Mỗi buổi trưa ăn cơm ngoài hành lang, nhìn ra cây phượng rất gần phía trước, tôi lại thường ngơ ngẩn mất vài giây.

Người ta thường nhắc về phượng vỹ như loài hoa của tuổi trẻ, chắc cũng bởi vì sắc đỏ của nó. Thứ màu đỏ nhức mắt dưới ánh nắng hè, rực rỡ và say mê như những hoài vọng mãi không thành hiện thực.

Tối qua 9h32 phút. Chở bạn đi uống bia, cậu ấy nhắc đến một bài hát cũ, rằng

"…
Trong câu thơ của em, anh không có mặt
Câu thơ hát về một thời yêu đương
Anh đâu buồn
mà chỉ tiếc
em không đi hết những ngày đắm say
…”

Cuối cùng, chúng ta chỉ là những kẻ không can đảm mà thôi.