Jen Mars

Những ước mong đã đưa chúng ta xa hai bờ...

"anh có chờ em không?"
.Zelda.

foxmouth:

Landscapes, 2014 | by Anthony Samaniego

(via bulbulchan)

xác suất gặp lại em đặt cược bao nhiêu?

Người ca sĩ ấy hát, rằng, “hồi ức như con thú, cô đơn lâu ngày cũng trở nên dịu dàng”. Tôi mở quyển sổ mới mua. Giấy mùi nâu sẫm, thoảng có mùi thơm hăng hắc của gỗ. Rồi sau đó dùng cây bút kim của L. tặng, viết vào đó mấy dòng của An.

“Anh rất hy vọng em có thể vui vẻ. Hy vọng em có thêm một chút cảm giác an toàn dù là nhỏ nhoi đối với sự sợ hãi kia. Hy vọng em biết, anh thủy chung vẫn ở một nơi nào đó trong thành phố này.
Anh sẽ không rời khỏi.”

Phượng nhanh chóng nở tràn. Mới bữa nào thưa thớt một hai nhành, mà giờ đã choán hết cả sắc xanh của lá. Mỗi buổi trưa ăn cơm ngoài hành lang, nhìn ra cây phượng rất gần phía trước, tôi lại thường ngơ ngẩn mất vài giây.

Người ta thường nhắc về phượng vỹ như loài hoa của tuổi trẻ, chắc cũng bởi vì sắc đỏ của nó. Thứ màu đỏ nhức mắt dưới ánh nắng hè, rực rỡ và say mê như những hoài vọng mãi không thành hiện thực.

Tối qua 9h32 phút. Chở bạn đi uống bia, cậu ấy nhắc đến một bài hát cũ, rằng

"…
Trong câu thơ của em, anh không có mặt
Câu thơ hát về một thời yêu đương
Anh đâu buồn
mà chỉ tiếc
em không đi hết những ngày đắm say
…”

Cuối cùng, chúng ta chỉ là những kẻ không can đảm mà thôi.

- Này, nếu như muốn trở thành bạn, chúng ta sẽ phải có một số luật cơ bản
- Luật cơ bản?
- Nụ cười đó, không được phép
- Em phải cười kiểu khó chịu vào
- Hahahaha
- Không phải như thế, vẫn đáng yêu quá…

Nam lặp đi lặp lại:
- Sao anh thích nuôi một con rùa quá.
Tôi bảo:
- Em không thích những con vật, em chỉ thích trồng cây.
Nam yên lặng một chút rồi nói, rất nghiêm túc:
- Có sao đâu. Rùa cũng dễ sống lắm, sau này em cứ trồng cây và anh nuôi rùa, nó có thể bò quanh những cái cây của em.
Có những mối quan hệ không thể đặt tên, tại sao có những con người mà ta muốn trò chuyện hằng ngày, nhưng thời gian gặp nhau chỉ có thể tính bằng năm?
Tôi không biết nữa, chỉ nói là, có những người chỉ nên thuộc về năm vì có lẽ họ đã là giờ, là ngày, là tháng của nhiều người khác, nên chỉ có thể là năm của mình.
WOIM Radio Show (via jenmars)

Ngày bé từng rất thích bóng đá. Nhớ WC98, chỉ cần ba mẹ khều chân gọi khẽ, “H. ơi” là bật dậy tỉnh như sáo. Cũng từng khóc khi Brazil thất bại trong trận đấu cuối cùng đó. Đến năm nhất đại học, giữa mùa thi mà vẫn bất chấp hết để coi với tư tưởng “WC 4 năm mới có một lần, thi không qua còn đợt thi lại”. Giờ là 2014. Tôi chẳng quan tâm sất gì đến bóng đá, im lặng giữa những cuộc bình luận sôi nổi của bạn bè, lặng lẽ unfollow một số người làm tràn news feed bởi những dòng status cụt lủn tường thuật trực tiếp trận đấu, hoặc những kẻ viết dài dòng như thể mình là chuyên gia. Tôi không còn yêu bóng đá nữa. Tôi cũng không ghét nó. Chỉ là cảm giác của tôi đã mất. Chỉ là có một cái công tắc nào đó đã tắt ở trong lòng.

Chuyện tình cảm giữa người với người đôi khi cũng vậy. Yêu quí một người rất nhiều. Đến nỗi thay đổi cả bản thân mình. Đến nỗi đặt lòng kiêu hãnh của bản thân xuống dưới vì sợ hãi làm thương tổn đối phương. Cách xa. Khổ sở. Mệt mỏi. Chôn vùi. Những tưởng rồi sẽ mãi mắc kẹt trong mớ kí ức cũ mèm ấy. Nhưng rồi một ngày đó,thức dậy và phát hiện ra lòng mình trống rỗng, không còn buồn bã, cũng không còn cả yêu đương. Lúc quay lưng nhìn lại, chỉ thấy giống như chuyện của ai chứ chẳng phải của mình. Công tắc tắt lịm. Dòng điện đã ngắt. Không còn bất kỳ sự kết nối nào nữa.

Tạm biệt, vậy thôi.

JM.190614