Jen Mars
RSS
Những ước mong đã đưa chúng ta xa hai bờ, đã mang hết đi những điều thân thuộc, chỉ còn giấc mơ để dành ở đây...
Liệu trên thế gian này có hòn đảo nào không bao giờ chìm đắm hay không?
Anh nói rằng, có. Chỉ cần em tin.
- Tân Di Ổ -

Liệu trên thế gian này có hòn đảo nào không bao giờ chìm đắm hay không?
Anh nói rằng, có. Chỉ cần em tin.
- Tân Di Ổ -

Thực sự đối với tôi bạn là một người đặc biệt. Và trước đó không lâu thì tôi đã tưởng rằng những người đặc biệt sẽ có cách để níu giữ nhau, dù cho có cách họ là nửa vòng trái đất hay dù mỗi người có sống thế giới khác nhau và mơ về những giấc mơ khác nhau… Tôi dù không phải đứa lạc quan cho lắm, nhưng tôi đã nghĩ được thế một khoảng thời gian dài, suy ra đó là điều đáng khen ngợi phải không? Haha. Buồn thay, tôi quên mất có rất nhiều kiểu đặc biệt khác nhau, và bạn lại là người đặc biệt - khác biệt - đầu tiên.Ngẫm lại, tình bạn cũng là một kiểu yêu thương…còn yêu thương thì muôn đời vẫn vậy.Đến. Không ai cản được.Đi. Chẳng thể níu buộc cưỡng cầu.Thế nên đành bằng lòng với những gì mà cuộc sống mang đến. Dẫu đôi khi đó là một sự xa cách thật nhẹ nhàng, dịu dàng như vết cứa. Nhưng buồn đến xót xa.Kiểu tôi hay nói ấy, ở đời chẳng có gì là đủ, chẳng qua cố gắng mà tập quen với những gì không đủ mà thôi.——Là một ghi chú rất cũ của tôi.
Hôm nay tôi nhớ bạn. Tôi vẫn đang nhớ bạn.Hôm nay tôi nghĩ về một người nữa, chắc chúng tôi cũng sẽ bước ra khỏi cuộc đời nhau, trong một ngày không xa lắm. Uhm, tôi vẫn đang nghĩ về chuyện đó.Ngày tháng trôi theo mùa lá rơi, những tình yêu nho nhỏ và đặc biệt cứ thế nhạt dần trên những đầu ngón tay bạn ạ. Làm sao mà nắm cát cho chặt được, bạn nhỉ?Ban có nhớ chúng ta đã từng dừng lại rất lâu trên cửa sổ chat, khi tôi gõ lại một câu trong Đảo Tường Vy không?“Tình cảm là bài học suốt đời của chúng ta.”

Thực sự đối với tôi bạn là một người đặc biệt. Và trước đó không lâu thì tôi đã tưởng rằng những người đặc biệt sẽ có cách để níu giữ nhau, dù cho có cách họ là nửa vòng trái đất hay dù mỗi người có sống thế giới khác nhau và mơ về những giấc mơ khác nhau… Tôi dù không phải đứa lạc quan cho lắm, nhưng tôi đã nghĩ được thế một khoảng thời gian dài, suy ra đó là điều đáng khen ngợi phải không? Haha. Buồn thay, tôi quên mất có rất nhiều kiểu đặc biệt khác nhau, và bạn lại là người đặc biệt - khác biệt - đầu tiên.

Ngẫm lại, tình bạn cũng là một kiểu yêu thương…còn yêu thương thì muôn đời vẫn vậy.

Đến. Không ai cản được.

Đi. Chẳng thể níu buộc cưỡng cầu.

Thế nên đành bằng lòng với những gì mà cuộc sống mang đến. Dẫu đôi khi đó là một sự xa cách thật nhẹ nhàng, dịu dàng như vết cứa. Nhưng buồn đến xót xa.

Kiểu tôi hay nói ấy, ở đời chẳng có gì là đủ, chẳng qua cố gắng mà tập quen với những gì không đủ mà thôi.

——
Là một ghi chú rất cũ của tôi.


Hôm nay tôi nhớ bạn. Tôi vẫn đang nhớ bạn.
Hôm nay tôi nghĩ về một người nữa, chắc chúng tôi cũng sẽ bước ra khỏi cuộc đời nhau, trong một ngày không xa lắm. Uhm, tôi vẫn đang nghĩ về chuyện đó.

Ngày tháng trôi theo mùa lá rơi, những tình yêu nho nhỏ và đặc biệt cứ thế nhạt dần trên những đầu ngón tay bạn ạ. Làm sao mà nắm cát cho chặt được, bạn nhỉ?

Ban có nhớ chúng ta đã từng dừng lại rất lâu trên cửa sổ chat, khi tôi gõ lại một câu trong Đảo Tường Vy không?

“Tình cảm là bài học suốt đời của chúng ta.”

“Anh về phía chân trời
Em về phía không người
Ngày nắng xanh trên đầu
Ngày gió thơm bên đời”

— Phía không người

Dù dễ dàng hay khó khăn bất cứ, lãng quên thì vẫn cứ là lãng quên. Từ bỏ được thì vẫn cứ là từ bỏ được. Một trời kỉ niệm đem đốt thành tro, nằm gỏn gọn trong một vốc tay… tôi thổi tung về trời ngày chúng ta bước ngược…

Dù dễ dàng hay khó khăn bất cứ, lãng quên thì vẫn cứ là lãng quên. Từ bỏ được thì vẫn cứ là từ bỏ được. Một trời kỉ niệm đem đốt thành tro, nằm gỏn gọn trong một vốc tay… tôi thổi tung về trời ngày chúng ta bước ngược…

“Cuộc đời về cơ bản là buồn. Còn ngay sau đó là cái chết.”

— Cô Đơn Trên Mạng

“bốn lăm bậc thời gian dốc ngược
tôi đã vượt qua
em cách một sợi tơ
tôi đã không qua được”

— Nguyễn Trọng Tạo

“Nghĩa gì đâu kỷ niệm tháng năm dài
Lời thương mến nhớ lại thành chua chát
Lòng ta cạn hay tại đời quá hẹp
Nghĩ cho cùng nào dám trách chi em”

— Lưu Quang Vũ

Trời của tớ, tay của tớ, giày của tớ ^^
Hôm nay Saigon lại có mưa rồi…

Trời của tớ, tay của tớ, giày của tớ ^^

Hôm nay Saigon lại có mưa rồi…

[Em đã đi rất xa khỏi nơi mình nhìn thấy nhau thuở đó, xa đến nỗi em không còn nhớ đường trở về. Anh tin thời gian đang đùa cợt em không, em chạy hụt hơi em khóc van nài, nó vẫn ngạo nghễ nhìn em bằng ánh mắt khinh miệt. Em có cầu xin gì nhiều nhặn, chỉ mong nó hãy mang anh đi bằng quy luật khắc nghiệt nó sở hữu… Vậy mà trong trí nhớ vời vợi của em, anh lúc nào cũng như tuổi đôi mươi…]

- Phiên Nghiên -

[Em đã đi rất xa khỏi nơi mình nhìn thấy nhau thuở đó, xa đến nỗi em không còn nhớ đường trở về. Anh tin thời gian đang đùa cợt em không, em chạy hụt hơi em khóc van nài, nó vẫn ngạo nghễ nhìn em bằng ánh mắt khinh miệt. Em có cầu xin gì nhiều nhặn, chỉ mong nó hãy mang anh đi bằng quy luật khắc nghiệt nó sở hữu… Vậy mà trong trí nhớ vời vợi của em, anh lúc nào cũng như tuổi đôi mươi…]

- Phiên Nghiên -

Hi vọng hôm nay Mẹ có một ngày vui…