Jen Mars |
Những ước mong đã đưa chúng ta xa hai bờ... |
Tôi vẫn nhớ những thời khi tình yêu vẫn còn đó. Khi tôi nghe tiếng chim gọi nhau những chiều tối, hay tiếng còi của những con tàu chở than trên sông Rhein đi ngang qua thành phố, tôi tìm được chút ý nghĩa trong những âm thanh quen thuộc buồn buồn của một ngày. Hoặc khi tôi đi làm về nhà vào một chiều thu, bước vào một căn phòng chưa thắp đèn, nhìn thấy chút nắng cuối ngày hắt qua cửa sổ và rọi qua cái ly nước bằng thủy tinh uống dở còn để trên bàn, tôi tìm được cái đẹp trong cái ánh sáng mong manh đó. Những đồ vật và những khoảnh khắc của cuộc đời được gắn lại với nhau bằng một thứ keo, nối lại với nhau bằng chút ý nghĩa, một chút tình yêu, khẽ khàng và ít đam mê, nhưng bàng bạc đủ để cho cuộc đời được nguyên vẹn.
Đoàn Minh Phượng
(Source: afterstories, via hoabenbo)
Tyler Ford
Tell me baby,
where did I go wrong?
Anh Khang
(Source: 19th-november, via hoabenbo)
Rượu thì cay
Môi thì đắng
Họng thì khô
Đời thì rộng lớn
Lòng người thì chật
Nỗi nhớ thì dài
Anh thì xa
Người dưng thì lạ
Em thì cô đơn.(Em phải làm sao? - Nguyễn Hoàng Thảo Hương)
Em phải làm sao?
(Source: sonechka-beo-se)
Let’s go on a road trip together. Just you and me.
(Source: monstersbehindmasks, via laotoet)
“Thế giới rộng lớn như vậy, người quen bên mình, thực sự là ít. Ít đến ly kỳ. Không biết những người khác sống thế nào. Có lẽ cũng giống nhau. Một mình ra quán ăn cơm. Đi qua biển người mênh mông, lại tìm không ra người nói chuyện.”
.An.
Ngày trước, tôi rất thích từ soulmate. Nó gợi lên những điều yên ả và sâu trầm nhất nơi tâm hồn. Và dễ chịu bằng một cách đặc biệt nào đó.
Đối với người mà được gọi bằng cụm từ đó, bạn không cần phải nói nhiều. Phương tiện giao tiếp, không nhất định là ngôn ngữ. Một khoảng thời gian rất lâu trước đây, tôi từng có một người bạn như vậy. Dù không cần nhìn vào mắt nhau, không cần trò chuyện thật dài dòng, nhưng sự thấu hiểu vẫn đến, rất nhẹ nhàng. Có những khi chúng tôi online trên yahoo cả tối, nhưng chỉ để gõ vài dòng, và sau đó thì im lặng. Giữa những khắc nhấp nháy của con trỏ chuột, tôi thấy mình thanh thản. Vì tôi biết bạn hiểu.
Nhưng rồi chuyện gì đó xảy ra, (mà tôi cũng không biết là chuyện gì) mọi thứ trở nên chán chường và uể oải. Chúng tôi xa lạ, rồi bốc hơi trong cuộc sống của nhau lúc nào chẳng hay.
Thi thoảng khi tôi nhớ bạn ấy, nhớ rằng mình từng có một người như thế trong đời, nhớ rằng hiện tại, không có một ai đứng vào vị trí mà bạn ấy từng đứng nữa, tôi log in vào yahoo, chọn font chữ màu xanh lam rất đậm và gõ rằng, lâu rồi vẫn khỏe chứ? Hơi bị nhớ m.
Rồi đợt log in tiếp theo (sau đó khoảng chừng vài tháng), tôi nhận được reply, uh, cũng bình thường.
nhớ t thật ah? hôm qua t đi chợ với mẹ, thấy áo caro cũng nhớ tới m.
Nhưng mà lúc đó thì tôi chả nhớ bạn ấy (chả có nỗi nhớ nào kéo dài vài tháng cả đâu mà…) nên tôi đi
làm việc của mình, và log out. Chuyện chỉ có thế.
Giờ gõ ra như thế này, tôi cảm thấy hơi buồn cười.
Người ta bảo rằng, hai đường thẳng song song tuy giống nhau rất nhiều nhưng lại chẳng bao giờ gặp được nhau cả. Thật buồn.
Nhưng mà họ quên mất, 2 đường thẳng không song song, cắt nhau ở nơi nào đó, rồi vĩnh viễn chia cách
không bao giờ gặp lại. Điều đó đối với tôi mà nói, lại càng buồn hơn.
J.M
Và bỗng một ngày ta bắt gặp một người quen trên phố mà sao lại chẳng như là đã quen?
Em ạ. Anh ngồi bấu tay vào thành giường nhìn ra ngoài trời. Hình như mưa.
Mắt anh mấy ngày nay thấy nắng loà nhoà lại tưởng mưa,...
SHARE TO SAVE TUMBLR!
- Let’s try and get 100k notes
Andy (by Kun Tik)
Ngày ấy, có thằng con trai bỏ lại mọi thứ sau lưng để vào Sài Gòn. Nơi hắn chẳng có những người thân, ăn những món ăn lạ, đi...